Web 2.0 Vietnam Logo

Vietnam Idol: Ca nhạc 2.0?

Nhận định, Việt Nam, Web 2.0 Blog September 30th, 2007


Khi tôi viết những dòng này, cuộc thi “Vietnam Idol” chỉ còn một vài ngày nữa là kết thúc. Tôi đã tự hỏi: “Tại sao một chương trình ca nhạc lại có thể thành công ở rất nhiều quốc gia có nền văn hóa và trình độ phát triển khác nhau trong những năm gần đây?”. Cuối cùng tôi phát hiện ra rằng đó chính là tinh thần của Web 2.0 trong lĩnh vực ca nhạc.

Để trả lời cho câu hỏi trên trước hết tôi muốn thử tìm hiểu xem:

  • Đây có phải là một cuộc chơi công bằng để chọn ra người tài năng nhất trong hàng ngàn thí sinh?
  • Vai trò của ban giám khảo thế nào?
  • Cuộc chơi này có những vấn đề về mặt kỹ thuật tổ chức (như một số bình luận trên báo chí) hay không?
  • Và cuối cùng, bản chất của cuộc chơi này là gì?

Chúng ta đều biết đây là cuộc chơi dành cho những người không chuyên nghiệp, nếu bạn có một giọng hát hay (hay bạn tưởng là như vậy) thì bạn đều có thể tham gia tuyển chọn. Ở Việt Nam, đây không phải là một điều mới vì giải “Tiếng Hát Truyền Hình” cũng không yêu cầu bạn phải có chứng chỉ hay bằng cấp gì. Suy cho cùng, ngôi sao ca nhạc không nhất thiết phải học ở nhạc viện ra. Nhưng điều thú vị là cuộc chơi này gạt hẳn dân “chuyên nghiệp” ra ngoài và nó trở thành cuộc chơi của đại chúng, nó đảm bảo sự bình đẳng về mặt xuất phát điểm cho các thí sinh ở mức tương đối nào đó. Sẽ không có chuyện một ca sĩ học nhạc viện ra và đã có chút ít tên tuổi cạnh tranh với các thí sinh amateur.

Trong cuộc thi này, vai trò của ban giám khảo càng về cuối càng mờ nhạt. Lần đầu tiên người xem được trao toàn quyền quyết định chọn ai là thần tượng của mình và một khi quyền lực nằm ở phía những người thưởng thức thì kết quả có thể hoàn toàn khác với những dự đoán của các chuyên gia. Tôi cảm nhận thấy càng ngày ban giám khảo càng cảm thấy khó dung hòa giữa thị hiếu của khán giả với những nhận định chủ quan của mình. Họ cảm thấy “đám đông” ở dưới kia vừa đúng, vừa không đúng và cuối cùng là cảm giác bất lực khi phải đưa ra những nhận xét chẳng “ăn nhập” gì với ý kiến “đám đông” đó. Có lẽ đó là sức ép mà ban đầu ban giám khảo đã không thể hình dung ra (cá nhân tôi tôn trọng ban giám khảo đặc biệt là nhạc sĩ Tuấn Khanh, anh mới “xuất bản” một album mà mọi người có thể nghe miễn phí trên Internet — với những ca khúc chứa đầy trăn trở về cuộc sống và thời cuộc: Bụi Đường Ca).

Trong những vòng cuối của Vietnam Idol, một vấn đề kỹ thuật nổi lên là liệu việc một người có thể nhắn nhiều tin nhắn cho “thần tượng” cùa mình có ảnh hưởng tới kết quả bầu chọn? Về mặt thống kê, nếu chỉ có rất ít người bình chọn thì có khả năng một nhóm người thân của ai đó sẽ gởi nhiều tin nhắn và làm lệch lạc kết quả, nhưng khi số lượng tin nhắn lên tới hàng triệu thì những cố gắng kiểu như thế không có hiệu quả. Hơn nữa, khi một nhóm người gởi nhiều tin nhắn bầu cho thí sinh này thì cũng có nhóm khác gởi nhiều tin bầu chọn thí sinh khác và kết quả sẽ được cân bằng. Ngược lại thì hệ thống tổ chức của các cuộc thi Idol sẽ sụp đổ và nó đã không có mặt ở Việt Nam hôm nay.

Vậy có phải những người vào vòng cuối cùng là những người hát hay hơn những người còn lại? KHÔNG HẰN VẬY. Nhiều người (trong đó có ban giám khảo) không cho rằng nhưng người cuối cùng là xuất sắc nhất và họ ngạc nhiên khi những người hát hay nhất lại bị loại. Thậm chí một số nhạc sĩ nổi tiếng còn cho rằng khán giả Việt Nam là “kém thị hiếu”, không đủ trình độ thưởng thức âm nhạc… Tôi thực sự buồn khi đọc những nhận xét kiểu như vậy, nó thể hiện sự tự ti dân tộc và trên hết là coi thường những người thưởng thức mà nhẽ ra phải là mục tiêu của âm nhạc. Không rõ trình độ thưởng thức của khán giả các nước có tổ chức Idol khác như Indonesia, Ấn Độ… có hơn Việt Nam hay không nhưng chắc mỗi người chúng ta đều không muốn bị mặc định cho là kém hiểu biết.

Nhưng rất có thể khi đưa ra những nhận xét như vậy họ chưa hiểu bản chất thực sự của cuộc chơi này. Bề ngoài nó có vẻ như cuộc tuyển chọn giọng hát hay như bao cuộc thi khác, nhưng thực chất đây là cuộc thi giành cảm tình của khán giả. Thử nhìn Ngọc Ánh, anh ta không phải là người hát hay nhất (ban giám khảo ít khi thực sự đánh giá cao Ngọc Ánh), anh cũng không cao to đẹp trai và cũng không phải là người miền Nam. Cứ theo logic thông thường có thể anh ta đã bị loại từ mấy vòng đầu và thực tế là Ngọc Anh luôn có nguy cơ bị loại ở các vòng đầu. Nhưng càng ngày vị trí của Ngọc Ánh càng vững chắc và anh thẳng tiến tới vòng cuối cùng trong sự mến mộ của các fan thuộc nhiều thành phần khác nhau. Điểm khác biệt lớn nhất của Ngọc Ánh với các thí sinh còn lại chính là sự bất lợi của anh. Anh (vô tình) xây dựng được cho mình hình tượng của một chàng trai tỉnh lẻ — mộc mạc, chân chất — đang khát khao tìm kiếm cơ hội trong một thành phố lớn. Khi ban giám khảo nói rằng Ánh là người “cô đơn” trong cuộc thi này (lời của nhạc sĩ Tuấn Khanh) thì phản ứng tự nhiên của khán giả là muốn đồng hành, nâng đỡ anh.

Vì thế, tôi cho rằng nếu ai trở thành Idol thì đó sẽ là “thần tượng” đúng nghĩa, đơn giản do đây là người giành được cảm tình nhiều nhất của khán giả. Lý lẽ dẫn tới thành công của cuộc thi này như vậy: khán giả là người luôn luôn đúng. Ai sẽ là người bỏ tiền xem biểu diễn, ai sẽ là người mua đĩa nhạc? Nếu người hát hay nhất theo một khuôn mẫu luôn trở thành sao thì nhiều ngôi sao ca nhạc hiện nay có lẽ giờ này đang trình diễn phục vụ một đám cưới náo đó. Không, khán giả có những lý lẽ riêng của họ và tất nhiên họ đúng!

Tổng kết lại, có thể thấy cuộc thi Vietnam Idol (và các cuộc thi Idol nói chung) có 3 điểm dẫn tới thành công:

  1. Tính phổ thông: Thí sinh tham gia cuộc thi này là không chuyên và được tuyển chọn từ nhiều địa phương khác nhau, tạo điều kiện cho tất cả các thành phần tham gia. Có thể có nhiều “pha” biểu diễn thật tức cười nhưng đây chính là điểm mà các cuộc thi khác không thể có được.
  2. Tính tương tác: Việc loại từng thí sinh trực tiếp thông qua hệ thống nhắn tin làm cho cuộc thi ngày càng gay cấn, hấp dẫn. Nó đem lại cảm xúc trái ngược cho mỗi người nhưng quan trọng là mọi người đều cảm thấy mình đang tham gia vào chứ không chỉ chứng kiến thụ động như các cuộc thi khác.
  3. Tính cộng đồng: Thí sinh được khán giả bầu chọn trực tiếp; đây là một điều tuyệt vời và chỉ có trong thời đại viễn thông di động phổ biến như hiện nay mới thực hiện đựơc.

Đến đây, tôi đã giật mình khi nhận thấy những đặc thù của Vietnam Idol thật là giống với Web 2.0, đó là thứ ca nhạc hướng tới khán giả, do khán giả quyết định mình muốn gì, không phải hướng tới các chuyên gia về âm học hay thanh nhạc. Vây nên tôi có thể mạo muội gọi cuộc thi này là “Ca Nhạc 2.0″ được chăng?

Các trang web 2.0 của Việt Nam

Việt Nam, Đánh giá August 25th, 2006


Khó có thể tìm được một trang web 2.0 đúng nghĩa tại Việt Nam, đơn giản vì khái niệm về Web 2.0 còn khá mới mẻ nhưng tôi xin giới thiệu một vài trang web gần với web 2.0 nhất về mặt ý tưởng.

1. LinhPerfume.com

Chàng trai sinh năm 1981, quê Hải Phòng đã quyết định bỏ học khi đang là sinh viên năm thứ 2 trường ĐH Ngoại thương để đi…buôn khiến cho bố mẹ và bạn bè sửng sốt. “Lúc đó mình thấy việc học không phù hợp và mình phải chọn cho mình một hướng đi riêng”. Với suy nghĩ khá đơn giản đó, Hải Linh đã liều lĩnh dấn thân vào con đường kinh doanh từ hai bàn tay trắng.

Đó là vài dòng giới thiệu về anh Hải Linh chủ trang web LinhPerfume.com - một trong những trang web TMĐT thành công của Việt Nam - trên báo Người Lao Động (xin đọc chi tiết ở đây). Bạn có thể vào trang web này mua nước hoa nhưng điểm độc đáo là bạn có thể tham gia đấu giá hàng ngày một chai nước hoa với giá khởi điểm rất thấp (10.000đ). Chúng ta sẽ phân tích LinhPerfume.com từ cái nhìn của web 2.0 theo các tiêu chí mô hình kinh doanh, thiết kế, khả năng tương tác và tính xã hội hóa/cá nhân hóa của nó.

  • Mô hình kinh doanh: Đây là một mô hình kinh doanh độc đáo, nhất là trong hoàn cảnh “èo uột” của thanh toán điện tử tại Việt Nam. Bí quyết của mô hình kinh doanh trên mạng ở nuớc ta là giao hàng tận nơi. Tất nhiên, lợi thế của nước hoa là (1) giá trị lớn và (2) lợi nhuận cao, nếu không, chi phí giao hàng sẽ vượt quá lãi suất (chưa kể đến việc bị “phá” bằng các đơn hàng giả). Đấu giá là lĩnh vực kinh doanh sôi động nhất hiện nay trên net, LinhPerfume.com đã tận dụng được ưu điểm của phương thích kinh doanh này như một công cụ khuyến mại (promotion).
  • Thiết kế: Rõ ràng đây là một trang web được thiết kế cho “chị em” với tông màu hồng. Giao diện sáng sủa và dễ định hướng, chạy rất tốt trên Firefox nhưng không thể coi là một tác phẩm nghệ thuật vì còn quá nhiều hình động choán chỗ, thiếu chăm chút về đồ họa.
  • Tính tương tác: theo kiểu “cổ điển”, nhấp và đợi (click-and-wait), đây không phải là cách của web 2.0. Sẽ tốt hơn nếu bạn thấy được mô tả chi tiết về loại nước hoa khi di trỏ chuột lên hình minh họa.
  • Tính xã hội/cá nhân: Đây là trang web có tính xã hội hóa tương đối cao thể hiện trong forum và đấu giá, nhưng người dùng không có góc riêng của mình để ghi nhận các loại sản phẩm/nhãn hiệu ưa chuộng. Điều này đặc biệt quan trọng với mặt hàng có độ trung thành về nhãn hiệu cao như nước hoa.
  • Đánh giá chung: LinhPerfume.com là trang web độc đáo về ý tuởng nhưng sẽ còn một bước dài để thực sự là web 2.0.
  • Tỷ lệ web 2.0: 35%


Hình 1: Trang chủ LinhPerfume.com - mô hình kinh doanh kiểu web 2.0

2. VietnamWorks.com

VietnamWorks.com là địa chỉ web được lấy làm trang chủ của nhiều công ty săn đầu người (head-hunter) tại Việt Nam. Đây là trang web đi tiên phong trong lĩnh vực tuyển dụng trực tuyến tại Việt Nam (xin tiết lộ, công việc hiện tại của tôi cũng được offer từ trang web này, cảm ơn!). Trang web này hiện đang do Navigosgroup (cũng là một công ty tư vấn nhân lực) quản lý và một trong những trang web đầu tiên nhận được đầu tư từ quĩ IDG Vietnam (venture capital).

  • Mô hình kinh doanh: Trang web tuyển dụng này do người nước ngoài quản lý hoạt động rất bài bản, đó là lý do đem đến thành công. Dịch vụ tuyển dụng là một “big business” (môt công ty SX hàng tiêu dùng trung bình của Việt Nam mà tôi biết đã phải bỏ hơn 500 triệu hàng năm cho việc này) nên không ngạc nhiên khi VietnamWorks.com nhận được nhiều đầu tư nhất là khi internet đang bùng nổ ở nuớc ta.
  • Thiết kế: Tôi đánh giá rất cao thiết kế mới của trang web này. Tôi tin rằng chủ trang web này rất am hiểu về web 2.0. Giao diện rất chuyên nghiệp và trang nhã (elegant), đề mục rõ ràng và dễ định huớng, đây là một bước tiến dài so với phiên bản đầu tiên. Nếu bạn có ý định thiết kế một web 2.0 thì đây là địa chỉ để học hỏi, tuy nhiên, layout của trang web này vẫn dùng table (nhưng đây không phải là vấn đề quá quan trọng).
  • Tính tương tác: Không áp dụng nhiều những kỹ thuật web mới như Ajax nhưng tính tương tác của trang web khá cao. Ví dụ, khi tạo một hồ sơ xin việc, bạn có thể theo cách thông thường là đi từng bước và chọn theo hướng dẫn hay đơn giản hơn là copy CV có sẵn từ văn bản Word vào. Chức năng tôi đánh giá cao nhất là “Quản lý nghề nghiệp” với các mục như thông báo việc làm hay theo dõi công việc giúp bạn luôn có được các thông tin mới nhất về việc làm phù hợp.
  • Tính xã hội/cá nhân: Mặc dù là trang web tuyển dụng hàng đầu của Việt Nam, VietnamWorks.com có vẻ không chú trọng việc xây dựng cộng đồng (như forum hay blog) để người tìm việc có thể trao đổi kinh nghiệm, bình luận đánh giá về các công việc. Nhưng ngược lại bạn có thể có nhiều tùy chọn để cá nhân hóa việc tìm việc của mình (tôi không rõ các chức năng dành cho nhà tuyển dụng thế nào, nếu bạn nào đã dùng xin đánh giá giùm).
  • Đánh giá chung: Đây là một trang web rất gần với tiêu chuẩn web 2.0. Nếu các nhà quản trị ở đây “mạnh tay” trong việc thay đổi thì có thể phiên bản tiếp theo của VietnamWorks.com sẽ là web 2.0? Chúng ta sẽ chờ xem.
  • Tỷ lệ web 2.0: 65%


Hình 2: VietnamWorks.com - Rất gần với web 2.0
nhưng cần có tính cộng đồng cao hơn

Rất tiếc tôi không nhìn thấy nhiều ảnh hưởng của web 2.0 tới Việt Nam, nhưng hy vọng đây không phải là bài đánh giá toàn vẹn và sẽ có những bài viết khác. Nếu các bạn cho rằng có những web 2.0 tại Việt Nam khác xin e-mail cho tôi. Cảm ơn.

Update: Bài viết này được viết khá lâu (tháng 8/2006) nên không có nhiều giá trị thời sự. Loạt bài mới về Web 2.0 tại Việt Nam đã (và sẽ) được đăng. Xin xem: